Thuở xưa, đức Phật trú tại núi Linh Thứu nơi thành Vương-xá cùng với một nghìn hai trăm năm mươi vị Tỳ-kheo. Lúc ấy, có vua nước Ma-kiệt-đà tên là A-xà-thế trông coi năm trăm nước nhỏ. Nước kế bên là Việt-kỳ không chịu thần phục nên ông định đem quân sang đánh. Vua bèn triệu tập quần thần hỏi ý kiến:
– Nước Việt-kỳ giàu có, sản xuất nhiều trân báu mà không chịu thần phục ta. Theo ý các khanh, ta có nên đem quân sang chinh phạt không?
Trong triều có vị thừa tướng tên là Vũ-xá đáp:
– Nên đánh.
Vua mới bảo Vũ-xá:
– Phật cách đây không xa. Ngài là bậc Thánh triết có đủ tam minh, biết hết mọi việc. Khanh hãy đến chỗ Phật, theo ý ta lựa lời thăm hỏi xem nếu đem quân sang đánh nước kia thì có thể thắng được không.

Thừa tướng vâng lệnh, liền cho thắng xe ngựa đến tinh xá. Ông đến trước Phật đỉnh lễ ra mắt. Đức Phật bảo ông ngồi sang một bên, rồi hỏi:
– Thừa tướng từ đâu đến? Ông đáp:
– Vua sai con đến đảnh lễ hỏi thăm sức khỏe Phật như mọi khi.
Đức Phật hỏi tiếp:
– Vua và nhân dân bề tôi đều bình an cả chứ? Ông đáp:
– Vua và nhân dân nhờ ân Phật thảy đều bình an. Ông nhân dịp đó bạch luôn:
– Vua và nước Việt-kỳ có hiềm khích định đem quân sang chinh phạt. Không biết theo thánh ý có thể chiến thắng được không?
Đức Phật đáp:
– Này Thừa tướng, nhân dân nước Việt-kỳ thực hành bảy pháp nên không thể thắng. Mong rằng vua suy xét cẩn thận không nên vọng động dấy binh.
Thừa tướng bèn hỏi Phật:
– Bảy pháp đó là gì?
Đức Phật đáp:
– Bảy pháp đó là:
1- Nhân dân nước đó thường tụ họp, bàn luận chính pháp, tu phước, tự sửa.
2- Vua tôi thần dân nước đó trên dưới một lòng. Kẻ làm tôi làm dân thì trung lương, người làm vua thì nghe lời can gián, không bạo ác.
3- Nhân dân nước đó gìn giữ chính pháp khuyên bảo nhau, không lượm của rơi, không dám phạm tội, trên dưới đều tuân theo pháp tắc.
4- Nhân dân nước đó giữ theo lễ nghĩa, kính cẩn. Nam nữ phân biệt, lớn nhỏ có thứ tự không để mất nghi tắc.
5- Nhân dân nước đó hiếu dưỡng cha mẹ, kính yêu sư trưởng, nghe lời răn bảo dạy dỗ coi đó như là pháp tắc quốc gia.
6- Dân nước đó biết theo thời tiết, đất đai, quý trọng lúa thóc, bốn mùa dân chúng siêng năng cày cấy không bỏ bê.
7- Dân nước đó tôn đạo kính đức. Trong nước, có Sa-môn, Thánh giả, A-la-hán từ xa đến đều cúng dường các thứ áo mền, giường chõng, thuốc thang.
Ai làm vua mà thực hành được bảy pháp này thì không bị nguy khốn. Dầu cho đem binh cả thiên hạ đến đánh cũng không thắng được. Này thừa tướng, giả như nhân dân nước Việt-kỳ chỉ thực hành một pháp thôi cũng không thể đánh thắng được, huống chi là thực hành cả bảy pháp.

Bấy giờ, đức Thế Tôn liền nói kệ:
Thắng người không đủ cậy
Tuy thắng, khổ bên mình
Phải cầu pháp tự thắng
Thắng rồi được vô sinh.
Vũ-xá nghe Phật nói kệ liền thấy được đạo. Lúc ấy, mọi người trong pháp hội đều đắc quả Tu-đà-hoàn. Thừa tướng liền từ chỗ ngồi đứng dậy lễ Phật ra về. Ông đem mọi việc thưa lại với vua. Vua bèn từ bỏ ý định đánh nước Việt-kỳ, nghiêm trì theo lời Phật dạy, lấy đó để giáo hóa nhân dân. Sau đó, nước Việt-kỳ đến quy thuận, trên dưới kính quý nhau, nước nhà hưng thịnh.

Ban Quản Trị

Xem tất cả các bài

Thêm bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *