Giới thiệu về Website

Trang web phamthiyen.com là nơi đăng tải những bài viết, video hướng dẫn cách áp dụng Phật Pháp: giáo lý nhân quả và tâm linh vào cuộc sống bằng phương pháp tâm linh của đạo Phật.

Phạm Thị Yến

Tướng cướp và ngày nhận ra lỗi lầm

Ánh đèn đường len lỏi vào trong một căn phòng tối. Hoàng đang ngủ, bỗng giật mình bật dậy. Cậu thở hồng hộc, mồ hôi chảy xuống ướt đẫm cả khuôn mặt. Cậu ngước lên nhìn đồng hồ – mới 2 giờ sáng. Lại một đêm nữa cậu mất ngủ.

Căn bệnh kỳ lạ trong 5 năm

Hoàng năm nay đã 29 tuổi. Cậu hiện tại đang là trưởng phòng kỹ thuật của một công ty xây dựng. Tuổi trẻ của cậu trôi qua khá êm đềm, nhưng đó là trước khi cậu bước sang tuổi 25. Cách đây 5 năm, Hoàng bỗng nhiên bị các hiện tượng rất lạ trong cơ thể. Cậu luôn cảm thấy ngứa ngáy, khó chịu ở trong người. Ban đầu, nó chỉ xuất hiện tập trung vào một số chỗ như bụng hoặc cánh tay, nhưng rồi dần dần lan ra khắp cơ thể, từ gót chân lên đến cả đỉnh đầu. Cảm giác bứt rứt như có hàng trăm, hàng nghìn con kiến đang bò kín trong cơ thể hay là hàng trăm, hàng nghìn con giòi đang lúc nhúc vô cùng ghê sợ. Có những lúc, nỗi bứt rứt đó lại biến thành nỗi đau như kim châm, kiến cắn trong cơ thể. Thậm chí ban đêm, Hoàng mong ước có một giấc ngủ yên lành mà cũng không được. Bởi càng về đêm, cảm giác sâu bọ, kiến cắn khắp cơ thể lại càng rõ nét, mặc sức cho cậu quằn quại, vặn vẹo đến kiệt sức. Có khi, cậu dùng sức ở hai bàn tay của mình để gãi vào những chỗ bứt rứt đó, nhưng cảm giác không đỡ hơn chút nào, thậm chí, móng tay cậu còn đâm vào trong da thịt, khiến máu tóe ra trông vô cùng ghê sợ. Ngày qua ngày, da thịt cậu cũng chi chít những vết sẹo do chính cậu tự gây ra. Biết là thế, nhưng cậu không có cách nào khác!

ngua-ngay-khap-nguoi
Càng về đêm, cảm giác sâu bọ, kiến cắn khắp cơ thể lại càng rõ nét, mặc sức cho cậu quằn quại, vặn vẹo đến kiệt sức.

Đi bệnh viện khám cũng không ra bệnh

Đi bệnh viện ư? Cậu cũng từng đi rất nhiều bệnh viện, nhưng chẳng ích gì. Đến bệnh viện nào cũng thế, khi cậu miêu tả những biểu hiện, tình trạng bệnh của mình, tất cả bác sĩ cũng đều nhau mày vì căn bệnh lạ lùng. Cậu được đưa đi chụp chiếu và làm tất cả các xét nghiệm nhưng ai cũng nói cậu không có vấn đề gì, không thể kết luận được bệnh gì. Các bác sĩ lắc đầu chịu thua, thậm chí họ còn nghĩ cậu có bệnh hoang tưởng hay thần trí nên mới bị cảm giác đó. Nhưng chỉ có Hoàng mới biết rõ, căn bệnh oái oăm ấy đang ngày này qua ngày khác hành hạ cậu như thế nào. Lúc buồn bực, lúc đau nhức. Nhiều khi cậu cởi tung quần áo ra, muốn gào thét lên vì những cảm giác trên thân thể ấy. Nhưng có ích gì?

di-kham-cung-khong-ra-benh
Đến bệnh viện nào cũng thế, khi cậu miêu tả những biểu hiện, tình trạng bệnh của mình, tất cả bác sĩ cũng đều nhau mày vì căn bệnh lạ lùng.

Một ngày, công ty Hoàng tổ chức chuyến đi du lịch tâm linh, và chùa Ba Vàng là một trong những điểm đến đó. Vì khá ấn tượng với chùa nên khi về nhà, cậu bắt đầu lên mạng tìm hiểu sâu hơn về chùa. Khi nghe những bài giảng của Thầy Thích Trúc Thái Minh, cậu có lòng tin sâu hơn về nhân quả. Và cậu biết, căn bệnh lạ lùng mà cậu đang mang trong người cũng không nằm ngoài nhân quả. Thế là, Hoàng quyết định về chùa Ba Vàng để xin được tu tập và biết được mối nhân duyên trong tiền kiếp khiến nay mình phải chịu quả báo như thế này.

Câu chuyện trong tiền kiếp – nguyên nhân của căn bệnh

Câu chuyện trong một kiếp quá khứ xa xưa một lần nữa được lật lại…
Tư Sẹo là một tên tướng cướp có tiếng trong vùng. Hắn đi đến đâu là gieo rắc khổ đau đến đó. Sự hách dịch của hắn khiến dân làng ai cũng sợ hãi và muốn tránh xa. Cuộc đời Tư Sẹo nhiều ngang trái. Khi sinh ra, hắn đã mồ côi cha mẹ, bị bỏ rơi ở bụi tre đầu làng. Người làng thương, đem về nuôi nấng. Nhưng càng lớn hắn càng trở nên cộc cằn và xấu xa. Cuối cùng, đến tuổi trưởng thành, hắn gia nhập vào băng cướp của Ba Thép và trở thành một tên cướp khét tiếng. Nguồn gốc cái tên Tư Sẹo của hắn bắt nguồn từ câu chuyện lần đầu tiên “hành nghề”, hắn đã đánh trọng thương bốn người dân thường. Trong lúc đánh đấm, hắn bị người ta đánh trả và vô tình tạo ra một vết thương lớn ở bên má trái. Theo thời gian, vết thương trở thành sẹo lồi khiến cho khuôn mặt của hẳn vốn đã đáng sợ nay lại càng thêm phần hung hãn. Chính vì sự hách dịch của hắn mà chẳng lâu sau, hắn bị dân làng đuổi đi. Tư Sẹo lang thang, sống bằng nghề cướp giật của cải của người khác.

Năm ấy, vua có cử một ông quan huyện về vùng nhận chức. Ông quan này nổi tiếng là người liêm minh, chính trực. Chỉ sau một tháng về làm quan, ông đã tìm được đầy đủ chứng cứ để kết tội và bắt giam Tư Sẹo. Buổi xét xử ngày Tư Sẹo bị bắt có sự chứng kiến của đông đảo dân chúng. Ai cũng vui mừng, hạnh phúc. Riêng Tư Sẹo, dẫu thân hắn bị giam trong ngục tối, chịu hình phạt 5 năm cho tội ác của mình nhưng tâm địa vẫn không hề hối cải. Hắn trở nên lầm lì và thô bạo hơn. Ánh mắt sắc lẹm đến ớn lạnh. Trong bóng tối của tù ngục, Tư Sẹo thường xuyên lẩm bẩm những câu thề nguyền cay độc: “Ta sẽ đợi ngày để thoát khỏi nơi hôi thối này! Ngày đó, cũng là ngày ta khiến nhà ngươi đau đớn nhất!”…

Thời gian thấm thoát thoi đưa, 5 năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Ngày Tư Sẹo trở về cũng đã đến. Sau khi được thả, người ta thấy Tư Sẹo lẳng lặng bước nhanh, đi về phía dòng sông phía Bắc. Không ai biết hắn sẽ làm gì và cũng không ai bận tâm nhiều về hắn nữa. Vì họ tin rằng, 5 năm qua cũng đủ thời gian cho hắn ăn năn và suy nghĩ về những lỗi lầm của mình. Họ tin, Tư Sẹo sẽ hoàn lương…
Nhưng niềm tin đã đặt sai chỗ. Tư Sẹo đi về phía dòng sông ấy là để đón đợi cậu Tâm – người con trai cả của ông quan huyện. Cậu Tâm vừa tham gia kì thi Đình ở kinh thành và đang trên đường về quê nhà. Thì ra, Tư Sẹo đã vô tình nghe được thông tin này từ cuộc hội thoại giữa hai tên lính trong ngục. Và hắn đã lên một kế hoạch hoàn hảo cho cuộc trả thù sắp tới.

Sự trả thù dã man của Tư Sẹo sau 5 năm ngồi trong tù

Tư Sẹo ngồi núp trong bụi lau ven sông, chờ cậu Tâm rời thuyền rồi bám theo. Đến một đoạn đường rừng vắng vẻ, Tư Sẹo lao ra chặn ngang đường.
Hôm nay mày tới số rồi con ạ! – tiếng Tư Sẹo rít lên.
Không để cậu Tâm kịp phản ứng, hắn lao vào đánh tới tấp. Bàn tay thô kệch đã đánh biết bao người của hắn vo lại thành một nắm đấm cứng như đá, đập bùm bụp vào người cậu Tâm đáng thương. Tuy là con trai quan huyện nhưng vì tính tự lập nên cậu Tâm không có người hầu kẻ hạ đi theo. Hơn nữa, vốn là thư sinh dùi mài kinh sử, đọc sách hàng đêm nên sức lực của cậu khá yếu ớt. Một nắm đấm, hai nắm đấm, ba nắm đấm,… Trời đất quay cuồng! Ôi, cậu đau đớn đến tột cùng mà vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bỗng một dòng nước ấm nóng lăn xuống hai bên gò má. Là máu! Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy đau rát đến như vậy! Hắn lao vào nhanh quá! Hắn đấm cậu mạnh quá! Cậu không kịp trở tay. Vì quá đau và choáng nên cậu không còn chút sức lực nào để hô hoán và bỏ chạy. Một bước đổ sang trái, hai bước đổ sang phải, cậu loạng choạng rồi ngã gục xuống đất, hơi thở ngày một nặng nhọc.

Phía Tư Sẹo vẫn chưa dừng lại. Hắn tiến đến trước mặt cậu. Túm lấy búi tóc đen nhánh, hắn kéo lê cậu đến một gốc cây to gần đó khiến cho da thịt cậu bị trầy xước, đau như đang bị bào sống. Tư Sẹo lấy ra trong túi một nắm dây thừng căng chắc. Hắn cẩn thận cột chặt chân tay cậu Tâm, nhét giẻ vào miệng rồi treo ngược cậu lên cây.
“Đừng nhìn tao như thế! Hãy đem ánh mắt sâu cay ấy về cho cha mày – người khiến tao chịu cảnh ngục tối suốt 5 năm. Tao sẽ trả lại toàn bộ đau đớn, tủi nhục này cho gia đình mày!”- Hắn quắc mắt lườm, cười khẩy rồi bỏ đi.

Ánh mắt cậu Tâm đỏ ngầu, nhìn theo bóng Tư Sẹo như muốn ăn tươi nuốt sống. Cùng là con người với nhau, sao hắn lại thâm độc và đáng sợ đến vậy? Phải chăng hắn là con quỷ đội lốt người? Trong cơn mê man, sự choáng váng lên đến cực độ bởi máu dồn xuống đầu quá nhanh và nhiều. Cậu cảm giác như các mạch máu ở đầu cậu đang căng phồng lên và chuẩn bị vỡ tung ra bất cứ lúc nào. Cậu rơi vào trạng thái mơ màng, không nhận thức được sự hiện hữu của các sự vật xung quanh. Nhưng cơn đau thì vẫn còn tra tấn cậu không dứt. Thời gian cứ thế trôi qua, cậu Tâm đã bị treo ngược mấy tiếng. Nắng nóng chiếu rọi vào da thịt như đang thiêu đốt thân thể cậu. Có lẽ, cậu có thành cái xác khô ở đây thì cũng không ai biết. Vì con đường này quá hẻo lánh, ít người qua lại nên đợi đến lúc người ta tìm ra thì cậu cũng chết rồi… Những suy nghĩ cứ miên man trong đầu cậu, nỗi đau của cái chết từ từ không ai hiểu rõ hơn cậu. Tên Tư Sẹo này không chỉ độc ác mà hắn còn rất man rợ. “Nếu số mình phải chết ngày hôm nay và sau đó được đầu thai sang kiếp sau mình cũng không quên cái chết bi thảm này mất! Nó sẽ phải chết… Nó sẽ phải trả giá…” – trong giây phút sinh tử cận kề ấy, cơn uất hận như ngọn lửa cháy bùng lên trong tâm can cậu Tâm.

Từng con kiến cắn rỉa vào người khi còn đang sống

“…Xoẹt xoẹt…BỤP!” Thật kì lạ! Cậu lại có cảm giác như ai đang kéo lê mình. Đúng rồi! Lại là hắn. Hắn đã cắt dây để xác cậu rơi xuống và giờ hắn đang đưa cậu đi đâu đây? Cậu không biết. Cậu chỉ thấy đau lắm! Cậu có cảm giác như có đàn kiến đang bò xung quanh người. Liệu đây có phải là ảo giác? Không! Là thật! Ôi! Chúng đang vây quanh người cậu, chúng bò lên mặt, chui vào tai, vào mũi. Cảm giác này thật khổ sở! Nhưng đáng sợ và đau đớn hơn là chúng bắt đầu cắn rỉa xác thịt cậu. Cậu vẫn còn sống mà, cậu nào đã chết đâu? Chúng cắn ở đâu, cậu cảm nhận được ở đó. Một con kiến tuy nhỏ nhưng cả đàn kiến thì lại lớn. Cũng như một con cắn tuy chẳng hề hấn gì nhưng cả đàn cắn thì lại như kim châm, kim chọc vào từng thớ da, thớ thịt. Hàng trăm, hàng nghìn chiếc răng nhỏ xíu cùng cắn xé, nhai nghiến da thịt cậu khiến cậu tưởng như mình đang ở dưới địa ngục thật sự.

hang-ngan-con-kien-lua-can-nguoi
Hàng trăm, hàng nghìn chiếc răng nhỏ xíu cùng cắn xé, nhai nghiến da thịt cậu khiến cậu tưởng như mình đang ở dưới địa ngục thật sự. (Hình minh họa)

Cậu chìm trong đau đớn, cái đau thấu tận xương tủy mà không thể kêu lên thành tiếng vì quá kiệt sức. Cậu ứa nước mắt nghĩ thà rằng hắn đâm cậu một nhát cho cậu chết hẳn còn hơn để cậu chết dần, chết mòn, chết trong sự gặm nhấm của đau đớn như thế này. Hình hài mẹ cha cho cậu đã bầm dập tím tái vì những cái đánh đau giáng trời của tên Tư Sẹo xấu xa nay lại bị đem ra cho kiến cắn, ruồi bâu đến biến dạng. Tư Sẹo thật đáng chết! Hắn không chỉ giết cậu cướp tài sản mà còn ném cậu vào ổ kiến lửa làm mồi cho chúng nữa. Trong một ngày mà hắn đã giết cậu đến hai lần. Thật man rợ! Thật không thể chấp nhận được! Cậu sẽ không tha cho hắn, cậu sẽ theo hắn đến suốt đời. Cậu cũng sẽ đợi thời cơ để trả thù như hắn đã đợi cậu trong ngục tối…

Khiến người chết từ từ – chính mình cũng bị quả báo đau khổ

Trôi lăn không biết bao nhiêu kiếp luân hồi trong 6 nẻo, đến kiếp này, Tư Sẹo đủ phúc duyên được làm người, và đó chính là Hoàng. Thế nhưng, vì tội ác năm xưa nên đến bây giờ Hoàng sẽ không nằm ngoài quả báo trên thân bệnh bị hành hạ như chính cách năm xưa mà Tư Sẹo đã độc ác ra tay với cậu Tâm. Cảm giác bứt rứt, khó chịu như hàng trăm hàng nghìn con kiến bò trên cơ thể của Hoàng cũng chính là cảm giác của cậu Tâm khi bị Tư Sẹo ném vào đàn kiến lửa trước khi chết. Sự đau đớn của cậu Tâm trong kiếp xưa bao nhiêu, đến bây giờ Hoàng sẽ từ từ nếm đủ tất cả sự đau đớn, khổ sở ấy cho đến tận lúc chết. Những lời nói oán hận của cậu Tâm năm xưa từ từ hiện lên rõ mồn một: “Mày giết được tao thì tao cũng giết được mày. Tao chết từ từ thì mày cũng sẽ phải chết từ từ. Nợ máu sẽ phải trả bằng máu. Ban đầu chỉ là cảm giác kiến bò mà thôi, từ từ tao sẽ cho mày tưởng tượng ra đủ thứ kinh tởm trên đời đang bò nhúc nhích ra từ thân thể mày. Tao sẽ khiến mày sống không bằng chết!”.

Thật sự rất xót xa! Xót xa cho Hoàng bao nhiêu, lại càng xót xa cho cậu Tâm bấy nhiêu. Và cả sự xót xa cho cả chính Tư Sẹo trong kiếp xưa nữa, cứ nghĩ chết đi là hết, nhưng không ngờ quả báo thì vẫn luôn theo mình như bóng với hình. Người làm ác thì vẫn là chính họ chịu quả khổ đau!

(Đây là câu chuyện nhân quả có thật tại chùa Ba Vàng. Tên các nhân vật đã được thay đổi)

Xem thêm:
Thiêu Đốt Trong Lửa Dâm Dục – Nỗi Khổ Trần Gian
Cả Cuộc Đời Sẽ Bị Thiên Hạ Dè Bỉu, Khinh Chê!

239 lượt xem
08/12/2019

Bình luận