Phạm Thị Yến

Tâm Chiếu Hoàn Quán

Giới thiệu về Website

Trang web phamthiyen.com là nơi đăng tải những bài viết, video hướng dẫn cách áp dụng Phật Pháp: giáo lý nhân quả và tâm linh vào cuộc sống bằng phương pháp tâm linh của đạo Phật.

Phạm Thị Yến

Câu chuyện nhân quả: Do nghiệp gì mà kiếp nay lại muốn tự sát?

Câu Chuyện Tiền Kiếp

Hắn lấy vợ từ thuở 13. Vợ hắn được chọn gả từ khi hai đứa còn ẵm ngửa. Thị không đẹp thiên hương quốc sắc nhưng cũng là cành vàng lá ngọc của mẹ cha. Hắn bản tính phong lưu, nay đá gà, đá dế, mai xóc đĩa tổ tôm, kia thì đàn ca hát múa với đám gái lầu xanh cùng lũ bạn thừa tiền lắm của.

Thị từ khi bước chân về làm dâu, chăm lo cho bố mẹ chồng, quán xuyến nhà cửa và quen dần với sự vắng mặt của chồng. Hắn vui thì thị được vui. Hắn cáu thì thị nửa câu không có dám nói. Cuộc sống cứ trôi qua như vậy, hắn chẳng chịu làm ăn nên tài sản cạn kiệt dần. Bố mẹ già thêm bệnh. Đàn con thơ nheo nhóc, thị một thân một mình phải lo.

Từng ấy đứa con chưa có lần nào vượt cạn mà hắn có mặt ở nhà. Lần nào thị cũng trào nước mắt. Đau đẻ thì ít mà đau lòng thì nhiều. Còn gã, gã cho đó là chuyện của đàn bà, việc của đàn bà…. gã chẳng bận tâm nhiều. Thời gian cứ nặng nề trôi qua như thế, thị chẳng có thời gian để bận tâm nhiều. Thị còn báo hiếu thay cho hắn, nuôi dậy con cho hắn, và phải cung phụng hắn đầy đủ….

Rồi đến một lúc thị nhận ra thị phải khuyên nhủ hắn, phải nhắc hắn nhớ hắn còn cả gia đình…. thì chưa dứt câu thị liền chịu vài cái bạt tai nảy lửa… Hắn đạp thêm cho thị vài đạp… hắn cười khảy khi thị lăn lóc dưới nền nhà. Hắn nhiếc móc thị xem lại bản thân mình: già, xấu và lam lũ… Hắn so sánh thị với những ả gái xinh tươi mơn mởn của hắn ngoài kia…. Hắn miệt thị khinh bỉ người đầu ấp tay gối… người thay hắn phụng dưỡng mẹ cha… người thay hắn vừa làm cha vừa làm mẹ cho lũ con hắn…. Hắn cười hô hố bỏ đi.

Thị nằm đó lòng như dao cứa…. bao năm lao lực thị đổ bệnh nặng. Nhà cửa không có thị chăm chút bỗng chốc rối ren. Thị cho người đi tìm hắn, đặng mong hắn còn chút tình nghĩa vợ chồng mà về với thị… Nhưng hắn chẳng về…. hắn cho rằng thị nói dối, cho rằng thị giả bệnh để gọi hắn về… Thị nằm đó, lòng cay đắng khôn cùng, hận vô cùng… Những năm tháng khổ cực sống với chồng cứ hiện rõ mồn một trong đầu thị… nỗi uất ức lớn dần, lòng căm thù cao dần. Để bỗng chốc thị quên đi có bao nhiêu người đang cần thị. Thị rút sợi yếm treo lên xà nhà và không chút đắn đo thị tìm đến sự giải thoát.

Đã nhiều kiếp trôi qua ở kiếp nào nếu đủ thân làm người dù là nam hay nữ_ Hắn_ người đàn ông năm xưa luôn chết vì thắt cổ… Hắn chưa từng biết rằng bên hắn luôn có thị. Thị luôn tìm cơ hội để làm hắn tự kết thúc cuộc đời mình trong đau khổ tuyệt vọng. Thị hả hê, thị sung sướng, nỗi khổ của thị so với hắn bây giờ nào đã thấm gì. Lũ trẻ kiếp đó vì thiếu vắng thị mà sống lay lắt với ông bà nội tự kiếm sống mà chăm lo cho nhau, cha mẹ chồng vì thương nhớ thị mà khóc đến loà cả mắt…

Kiếp Sống Hiện Tại

Hắn giờ là tôi, uống bát canh Mạnh Bà tôi chẳng còn nhớ gì về quá khứ, tôi sống một cuộc sống bình thường tạm gọi là êm ấm, tôi hài lòng với cuộc sống của mình. Cuộc sống của người đàn bà thấy đủ hạnh phúc mà không biết thị vẫn luôn rình rập, không biết rằng có một vong hồn đang bên cạnh muốn phá huỷ cuộc sống của mình, vong linh đó luôn theo sát tôi và tìm cơ hội để đẩy tôi vào vực thẳm của cuộc đời.

Tôi dạo này có nhiều cơn đau đầu, đi khám không rõ nguyên nhân. Đau không ăn không ngủ. Tôi gầy rộc đi và lo nghĩ về bệnh tình mình. Các con còn nhỏ tôi chỉ sợ có chuyện gì thì không ai chăm sóc chúng. Tôi hay mơ những giấc mơ giống nhau: Khi tôi lên chùa, tôi thường thấy hai ông bà già đang dìu một cô gái trẻ. Họ lặng lẽ lê những bước nặng nhọc, tôi dừng lại hỏi: ông bà đi đâu? Họ nhìn hắn ai oán: đi tìm người cứu. Tôi săng sái ngỏ ý muốn chở. Cô gái trẻ và bà cụ leo lên xe. Tôi nổ máy xe đi đột nhiên cô gái trẻ rú lên điên dại rồi bóp chặt vào cổ tôi. Giấc mơ cứ diễn ra nhiều ngày và làm tôi ám ảnh….

Tôi lên chùa Ba Vàng xin thỉnh Cô Yến để được cứu. Và bỗng chốc tôi được biết vào quá khứ tồi tệ của mình. Thị thường cười man rợ bên tôi, làm tôi nhiều lần muốn tự làm tổn thương bản thân mình, tiếc là lần này khó. Tôi vì đủ phúc khi về chùa tu tập và nương tựa nên đã nhiều lần thị muốn mà chưa hại được. Cuộc chiến thầm lặng này thị cũng đã mệt mỏi. Mỗi lần theo tôi, thị chợt nảy cái khao khát muốn rũ bỏ hận thù về nơi này ở lại nương nhờ cửa Phật từ bi mà sớm được thoát khổ. Tôi cũng được cô Yến quán rằng nếu không có phước được gần Tam Bảo thì bảy tháng nữa hắn sẽ lại treo cổ chết như nhiều kiếp đã trôi qua.

Tôi khi ấy chợt buồn cười sao có chuyện gì mà lại khiến bản thân mình tìm đến chỗ chết bằng cái cách thảm khốc đấy, nhưng mà kệ, miễn là những cơn đau vô cớ đã biến mất hẳn như chưa từng xảy đến.

Bảy tháng sau. Tôi đang sống những ngày êm ấm. Chợt một ngày chồng hắn về trong tình trạng say bí tỉ, tôi lo cho chồng xong quay ra thấy cái điện thoại của chồng nằm lăn lóc dưới chân giường. Đã nhiều năm, tôi không có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng nên đã định bụng cất lên kệ. Nhưng kỳ lạ như có gì thôi thúc tôi cầm điện thoại lên. Điện thoại có mật khẩu. Tôi như có người điều khiển bấm một dãy số không hề quen thuộc. Điện thoại mở ra rồi tôi lại vẫn tiếp tục vào zalo, tôi không hiểu mình làm gì mà tay vẫn tiếp tục ấn tới một cái tên trong danh bạ, tôi gặp một trở ngại khi nội dung tin nhắn với số này được mã hoá. Và cũng thật kỳ lạ như có người mách tôi lại dễ dàng mở ra.

Những gì đọc được làm tôi tê tái, khóc không khóc được, cười không cười được, tôi ngồi như hoá đá, người chồng tôi yêu thương tin tưởng, người cha mẫu mực của các con tôi lại thế này ư??? Tôi muốn chết. Khi chữ chết hiện lên trong đầu, tôi nghĩ đến cái thòng lọng, tôi muốn treo cổ lên sân thượng để sáng mai ra cái con người bội bạc này sẽ phải sống trong ân hận cả đời, sẽ phải sống trong sự cười chê của người đời và nỗi hận thù của các con….

Nhưng bất chợt tôi tỉnh thức khi nghĩ về cái nghiệp Cô Yến đã quán cho tôi. Tôi thở phào. Thân người khó được! Tại sao tôi lại chọn cách huỷ hoại mình? Tôi gọi cho cô Yến để xin sự chỉ dậy của cô. Vẫn giọng nói dịu dàng ấm áp ấy Cô bảo tôi: Tha thứ cho người là tha thứ cho mình. Tôi như trút được tảng đá đang đè nặng trên ngực.

Cuộc Sống Hạnh Phúc Nhờ Có Phật Pháp

Tôi chọn cách nói chuyện từ tốn với cả hai người phạm lỗi kia. Duyên chưa dứt. Chồng tôi chọn cách xin lỗi để quay về với vợ con. Và nói với người thứ ba rằng chỉ là ham vui qua đường. Tôi người đàn bà tổn thương dù trong lòng vẫn còn nhiều sân si nhưng đã chọn cách Tha Thứ. Bây giờ ngẫm lại những ngày tăm tối đấy, tôi vẫn cảm thấy chạnh lòng. Có điều tôi hiểu và thương hương linh đã từng vì tôi mà phẫn uất đến thắt cổ mà chết trong tức tưởi kia xiết bao. Nếu không có Phật Pháp nếu không có Đại Tăng, nếu không có cô Yến tôi đã không thể biết nghiệp của mình để chuyển hoá nặng thành nhẹ, nhẹ hoá không, và cũng không thể an vui tự tại mà sống ít nhất là không hận thù và oán trách như hiện tại…

Nguồn: Câu Chuyện Nhân Quả Qua Pháp Thỉnh Oan Gia Trái Chủ

376 lượt xem
24/11/2018

Bình luận