Bài kinh: Các Pháp Tu Làm Cho Chánh Pháp Được Tăng Trưởng

Tôi nghe như vầy:
Một thời Phật ở trong núi Kì-xà-quật, thành La-duyệt cùng với đại chúng Tỳ-kheo một nghìn hai trăm năm mươi vị.

…Phật bảo A-nan:
- Ngươi hãy truyền cho các Tỳ-kheo ở chung quanh thành La-duyệt-kì nhóm hết lại giảng đường.

A-nan thưa:
- Kính vâng.

Rồi vâng lệnh đi đến thành La-duyệt-kì tập họp hết các Tỳ-kheo vào giảng đường; sau đó bạch Phật:
- Bạch Thế Tôn, các Tỳ-kheo đã nhóm đủ. Kính mong Đức Thánh biết thời.

Bấy giờ, Thế Tôn liền rời chỗ ngồi đi đến giảng đường, ngồi lên chỗ ngồi dọn sẵn, bảo các Tỳ-kheo:
…Này các Tỳ-kheo, lại có bảy pháp làm cho Chính pháp tăng trưởng không bị hao tổn: Quán sự bất tịnh nơi thân; Quán sự bất tịnh nơi thức ăn; Chẳng mê đắm thế gian; Thường suy niệm về sự chết; Suy niệm về vô thường; Suy niệm về vô thường tức khổ; Suy niệm khổ tức vô ngã.

Bảy pháp như vậy làm cho Chính pháp tăng trưởng không bị hao tổn.

Này các Tỳ-kheo, lại có bảy pháp làm cho Chính pháp tăng trưởng không bị hao tổn: Tu niệm giác chi, nhàn tịnh, vô dục xuất ly, vô vi; Tu trạch pháp giác chi; Tu tinh tấn giác chi; Tu hỷ giác chi; Tu khinh an giác chi; Tu định giác chi; Tu xả giác chi.

Bảy pháp như vậy làm cho Chính pháp tăng trưởng không bị hao tổn.

(Trích soạn từ: Kinh Trường A-hàm - Tập 1, kinh Du hành, Việt dịch: Tuệ Sỹ)

138 lượt xem
01/01/2024

Bình luận

Phản hồi cho Hủy bỏ