Kinh Tuổi Xế Chiều

Một thời, Thế Tôn trú ở thành Xá Vệ (Sàvatthi), tại Đông Viên (Pubbàràma), trong lâu đài của mẹ Mi-ga-ra (Migàra). Lúc bấy giờ vào buổi chiều, Thế Tôn từ chỗ độc cư đứng dậy, ngồi sưởi ấm lưng trong ánh nắng phương Tây. Rồi Tôn giả A Nan (Ananda) đi đến, sau khi đảnh lễ, xoa bóp chân tay cho Thế Tôn, thưa rằng:

Bạch Thế Tôn, thật kinh hoàng thay, thật kỳ dị thay, màu da Thế Tôn nay không còn trong sáng; chân tay rã rời, nhăn nheo; thân được thấy còm về phía trước; các căn đang bị đổi khác, nhãn căn, nhĩ căn, tỷ căn, thiệt căn và thân căn.

Sự thể là như vậy, này A Nan, tánh già nằm trong tuổi trẻ; tánh bệnh ở trong sức khỏe; tánh chết nằm trong sự sống. Như vậy, màu da nay không còn trong sáng; chân tay rã rời, nhăn nheo; thân được thấy còm về phía trước; các căn đang bị đổi khác, nhãn căn, nhĩ căn, tỷ căn, thiệt căn và thân căn. 

Thế Tôn lại nói thêm:
Bất hạnh thay tuổi già! Đáng sợ thay cuộc sống! Tuổi già làm phai nhạt sắc diện của màu da. Hình bóng ngày xưa khả ý, nay già đã phá tan! Ai sống được trăm tuổi, cuối cùng cũng phải chết, không bỏ sót một ai, tất cả bị phá sập. 

(ĐTKVN, Tương Ưng Bộ V, chương 4, phẩm Về già, phần Già, Nxb Tôn Giáo, 2002, tr. 338)

1,223 lượt xem
30/06/2021

Bình luận (1)

Phản hồi cho Hủy bỏ

  1. P
    P

    Phùng thị huệ

    21/11/2023
    Con xin thành kính tri ân Tam Bảo. Con xin thành kính tri ân Sư Phụ cùng đại Tăng Ni và Cô chủ nhiệm ạ