Giới thiệu về Website

Trang web phamthiyen.com là nơi đăng tải những bài viết, video hướng dẫn cách áp dụng Phật Pháp: giáo lý nhân quả và tâm linh vào cuộc sống bằng phương pháp tâm linh của đạo Phật.

Phạm Thị Yến

Quả báo đau khổ của người chồng vũ phu

Trong một kiếp quá khứ…

“Đồ súc vật… mày chỉ việc ở nhà ăn với đẻ thôi mà cũng không yên phận hay sao? Tao đi làm kiếm tiền để mày giấu giếm mang về nhà bố mẹ đẻ mày à? Súc vật…”
Mỗi câu chửi là một cú đạp vào người của Trang. Cô nằm dưới đất co người lại, đau đớn thét lên, nước mắt rơi lã chã, nhưng không quên dùng đôi tay yếu ớt của mình để ôm bụng – nơi đang tồn tại một sinh linh bé nhỏ, là kết tinh tình yêu của cô và anh.
– Xin anh… đừng đánh nữa… con nó sẽ chết mất.

Trang khóc nấc lên từng tiếng van xin. Tùng nghe đến đây, cũng khựng lại đôi chút, sau đó nén giận rồi quay lưng bước đi:
– Tao cảnh cáo mày… từ lần sau tao mà còn phát hiện ra mày mang tiền riêng về cho bố mẹ đẻ của mày thì mày sẽ phải chịu kết cục không giống lần này đâu.

Nhìn bóng lưng của Tùng khuất dần, Trang vỡ òa khóc nức nở, nghẹn ngào trong nước mắt. Cô khóc cho tuổi thanh xuân bị chôn vùi, khóc cho một cuộc hôn nhân bi đát của cô.

Tình yêu của chàng lãng tử và cô gái dịu dàng

Cô và anh quen nhau từ hồi còn nhỏ. Lúc đó, anh giống như một chàng lãng tử hào hoa khiến bao người say mê bởi sự nhiệt tình và ga lăng. Nhưng giữa biển người, anh lại chọn Trang – một cô gái không quá nổi bật trong làng nhưng lại vô cùng dịu dàng và đáng yêu. Hai người bắt đầu yêu nhau, tình yêu cứ thế lớn dần và trở thành những lời thề non hẹn biển: “Anh hứa… anh sẽ yêu thương và chăm sóc em suốt cuộc đời”.

Thế rồi, mấy năm sau, công ăn việc làm của hai người ổn định cả rồi. Họ bắt đầu tính đến chuyện hôn nhân, xây dựng hạnh phúc nhỏ cho riêng mình. Sau khi được sự đồng ý của hai bên gia đình và sự chúc phúc của tất cả mọi người, Tùng và Trang đã về chung một nhà, hứa hẹn cho một tình yêu vĩnh hằng. Hạnh phúc trong ngôi nhà nhỏ cứ thế ngày càng được vun bồi. Nhiều cặp vợ chồng đôi khi còn phải ghen tỵ với tình yêu của họ.

qua-bao-dau-kho-cua-nguoi-chong-vu-phu
Sau khi được sự đồng ý của hai bên gia đình và sự chúc phúc của tất cả mọi người, Tùng và Trang đã về chung một nhà, hứa hẹn cho một tình yêu vĩnh hằng.

Nhưng… một tình yêu đẹp lại bỗng chốc biến thành đau thương khi con người bị đè nén bởi những áp lực của cuộc sống.

Một năm sau khi cưới nhau, Trang mang thai. Niềm hạnh phúc khi xuất hiện thêm 1 thành viên nhỏ đã lan tỏa khắp ngôi nhà của hai vợ chồng. Vì cơ thể Trang rất yếu, nên để đảm bảo sức khỏe cho cô, thầy thuốc khuyên cô nên nghỉ làm để dưỡng thai. Trang vâng theo vì sự an toàn của đứa bé trong bụng. Thế là, một mình Tùng từ đó phải cố gắng hơn nữa, anh chính là trụ cột của cả gia đình. Bây giờ, anh không chỉ nuôi một mình Trang nữa, mà còn cả đứa bé trong bụng. Nhưng vì hai mẹ con họ, anh có thể hy sinh tất cả.

Áp lực cuộc sống khiến cuộc sống hôn nhân không còn hạnh phúc

Nhưng thời gian cứ trôi qua, áp lực của công việc, của từng đồng lương, tiền chi tiêu trong gia đình,… khiến anh lúc nào cũng trong tình trạng mệt mỏi và chán nản. Anh trở nên cáu gắt, cũng dễ nóng giận. Thậm chí, trong những lần đắm mình trong men rượu, anh đã không thương xót mà đánh Trang nhiều lần. Cô thương anh, cô hiểu rằng do áp lực nên anh mới biến thành như thế nên cô ít nhiều cũng không quan trọng hóa mọi chuyện lên.

Một lần, đi làm về, bỗng nhiên anh nổi đóa lên tức giận và chửi mắng cô thậm tệ:
– Tôi hỏi cô, có phải tiền tôi đi làm về cô mang về đưa bố mẹ đẻ cô đúng không?
Cô nhanh chóng giải thích:
– Vâng ạ. Bố em bị ốm nặng, nên em gửi bố mẹ chút tiền để mua thuốc. Vì đêm qua anh không về nên em chưa nói được với anh.
Chưa nói dứt câu, Tùng đã với ngay cái chổi bên cạnh quất tới tấp vào người Trang và chửi:
– Này thì ốm này. Cô có biết tôi cực khổ bao lâu mới kiếm ra được từng ấy đồng tiền về nuôi mẹ con cô không? Cô là đồ ăn hại, đã không làm được gì phụ giúp gia đình mà lại còn bày đặt hiếu thảo với bố mẹ. Tiền tôi đi làm là để chăm lo cuộc sống cho con tôi sau này chứ không phải là để nuôi bố mẹ cô.
Bị đánh bất ngờ và đau đớn, từng cán chổi cứ thế mà đập lên da thịt trắng nõn của cô, hằn lên những vết đỏ tím. Trang hoảng loạn, theo phản xạ chỉ biết ôm bụng để bảo vệ đứa con. Nhưng cái ôm ấy cũng không là gì. Tùng bắt đầu ném chổi đi và dùng chân đạp vào người cô, bất cứ chỗ nào. Vừa đá đạp, anh ta vừa dùng những từ cay nghiệt để sỉ nhục cô:
“Con đĩ… này thì hiếu thảo này”
“Tao ngu mới lấy phải loại người như mày… đồ ăn hại”
“Tao cho mày chết luôn…”

Quả báo đau khổ của người chồng vũ phu
Thậm chí, trong những lần đắm mình trong men rượu, anh đã không thương xót mà đánh Trang nhiều lần.

Trang cứ thế nằm co ro dưới đất hưởng trọn vẹn sự đau đớn mà người chồng mình đã từng yêu thương đối xử với mình. Nhưng nỗi đau ấy đã là gì so với vết thương trong lòng cô. Cô tự hỏi chính mình: Đây có phải là chồng cô hay không? Đây liệu có phải là người đàn ông đã từng hứa hẹn yêu thương cô suốt đời hay không? Càng nghĩ, nước mắt cô càng chảy ra, ướt đẫm khuôn mặt bi thương ấy. Rồi bất ngờ, cô cảm nhận được một lực lớn đạp vào bụng mình, cô hét lên: “Á… không… con tôi…”.

Tùng giả vờ như không nghe được tiếng hét của Trang nên vẫn tiếp tục đạp. Trang ôm bụng, muốn che chở cho con nên gào thét lên thảm thiết: “Tôi xin anh… con sẽ bị chết mất!” Cô khóc lên đau thương. Cô đã cảm nhận được bên dưới mình có một dòng nước ấm chảy ra, đó là máu. Cô kinh hoàng hô hoán lên: “Anh dừng lại đi… con của tôi…”. Tùng theo ánh mắt của Trang nên cũng hướng xuống bên dưới, nhìn thấy máu chảy, anh mới chịu dừng lại và quay đầu bỏ đi.

“Anh đừng đi… làm ơn cứu lấy con, hãy cứu lấy con đi mà… đưa tôi đến thầy lang đi… tôi xin anh làm ơn đi mà…” – Giọng nói của cô lúc này đã đứt quãng từng đoạn, hơi thở yếu ớt, bụng cô đau đến nhói lên, nhưng điều cô sợ nhất vẫn là đứa con sẽ không giữ được. Mới 5 tháng mà đã bị bố nó tra tấn như thế này. Cô khẩn thiết van xin anh ta mang cô đến thầy lang, nhưng anh ta ngoảnh mặt làm lơ rồi lạnh lùng bước đi, mặc cô nằm đó.

Cô khóc rống lên đau đớn. Cô không để để mất thiên thần nhỏ bé này được. Trong giây phút ấy, cô hận anh ta. Cô cố gắng tự lê lết thân thể mình ra ngõ rồi gọi với sang để cầu cứu bên nhà hàng xóm. Thật may, vì họ lo lắng đưa cô đến thầy lang kịp thời. Cũng thật may, cô chỉ bị động thai nhẹ, đứa con vẫn còn giữ được. Cô mừng đến khóc lên, cũng may là còn có con. Cô nghĩ lại những gì vừa xảy ra với mình, cô nghĩ lại những gì anh ta đối xử, lòng cô gợn lên chua xót. Cô tự dặn lòng mình, đây là con của cô, của riêng cô, một mình cô đẻ ra thì cô sẽ nuôi nó, nó không hề có bố. Kể từ khoảnh khắc anh ta lạnh lùng bước đi mặc kệ sự cầu xin của cô, tình cảm của cô và anh ta đã chấm dứt.

Sau ngày hôm đó, cô vẫn ở nhà, anh ta thì vẫn thường xuyên về nhà, nhưng cô không còn tỏ ra thân thiết như trước đây nữa. Sự xuất hiện của anh ta đối với cô bây giờ không quan trọng. Thế nhưng, mỗi lần uống rượu say, anh ta cũng mắng nhiếc, sỉ nhục và đánh đập cô. Đau đớn về thể xác lẫn tinh thần, cô nhiều lần muốn chấm dứt sự sống của mình. Nhưng nghĩ đến đứa con, cô muốn nó sinh ra có một gia đình đủ cha đủ mẹ, nên cô ngậm đắng nuốt cay, nhẫn nhục từng ngày cho đến khi đứa bé chào đời.

Đứa con dị tật bẩm sinh ra đời

Nhưng niềm vui chưa được bao lâu khi đứa bé xuất hiện trên mặt đất này cùng cô thì nỗi đau lại ập đến. Thầy lang thông báo: Đứa bé bị dị tật bẩm sinh vì khi còn trong bụng phải chịu sự va đập mạnh. Cô đau đớn như muốn chết đi. Ôi, con cô có lỗi gì, sao phải gánh chịu kết quả như thế này từ bố mẹ nó? Cô hận chính mình vì không thể bảo vệ được con, và hận người đàn ông mà cô gọi là chồng – vì chính anh ta đã hại cuộc đời của một sinh mạng, mà người đó lại chính là con ruột của anh ta.

Rồi, cô phải chăm sóc đứa trẻ bị dị tật ấy suốt đời, không một lời quan tâm, hỏi han từ anh ta; cũng không một lời sám hối hay tâm trạng hối hận. Cô hận, cô hận anh ta đến tận xương tủy. Và cô nguyện rằng dù có chết đi, hóa thành tro, cô cũng phải trả thù anh ta bằng được.

Và cuối cùng, ngày ấy cũng đã đến!

Quả báo đau khổ xảy đến với chính người chồng

Mùa thu năm 2018…

Xuân nằm bất động trên giường, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống từng dòng. Tại sao cô lại không chết đi cho rồi? Tại sao ông trời lại bắt cô phải chịu nhiều đau đớn trên giường bệnh như thế này? Đã 2 năm rồi, cô sống không bằng chết!

Hai năm trước, một vụ tai nạn vào đêm khuya đã khiến cô rơi vào tình trạng người thực vật, phải nằm bất động một chỗ. Não bị tê liệt, toàn thân đa phần bị tê cứng, không thể điều khiển được nữa. Thế nhưng, nỗi đau trên cơ thể thì không ngừng dày vò cô. Thân thể cô giãy dụa, chịu nhiều đau đớn như có ai đánh đập mình. Nhiều đêm, cô giật giật cơ thể, quằn quại như có vẻ sắp không thể nào chịu được nữa. Cổ họng cô phát ra những âm thanh “ứ ứ” như muốn cầu cứu ai đó. Nỗi đau cứ dằn vặt cô hết ngày này qua ngày khác, cô muốn chết đi nhưng không được, muốn sống cũng không xong. Gia đình đã tìm đủ mọi cách cứu chữa cho cô nhưng không kết quả nhận lại hoàn toàn là số 0. Họ đưa cô sang Mỹ, sang Thụy Điển, tìm các bác sĩ chuyên ngành, thiết bị hiện đại để cứu cô nhưng không có kết quả gì, ai cũng lắc đầu bất lực. Giờ đây, cô đang rơi vào con đường “cầu sống không sống được, cầu chết không chết cho”.

Nhân duyên, em trai Xuân biết đến chùa Ba Vàng và đã phát nguyện về chùa Ba Vàng tu tập. Sau khi được chư Tăng tại chùa hướng dẫn, cậu biết được nhân nghiệp mà khiến chị gái mình – tức là Xuân, phải chịu quả báo đau khổ như thế này.

Không ai khác, Xuân trong kiếp này chính là Tùng – người chồng vũ phu đánh đập vợ và hại luôn cả đứa con ruột của mình bị dị tật bẩm sinh trong tiền kiếp. Sau kiếp ấy, cô cũng chết, anh cũng chết, tất cả cùng tái sinh trong vòng luân hồi thống khổ. Đến kiếp này, Tùng đủ phúc duyên được làm người nhưng vẫn phải chịu quả báo vì kiếp xưa chính anh ta đã gây ra cho vợ con. Trang trong kiếp xưa đã phải chịu đau đớn, tủi nhục bao nhiêu vì bị chồng đánh đập thì bây giờ Xuân phải nhận lại tất cả. Đứa con dị tật của Trang trong kiếp xưa đã chịu bao nhiêu đau đớn thì bấy giờ, Xuân cũng phải chịu dằn vặt và đau đớn bấy nhiêu, sống một cuộc sống của người thực vật.

Quả thật, “Bồ Tát sợ nhân, chúng sinh sợ quả”. Chúng sinh vì vô minh, không tin, không sợ nhân quả nên tạo tác những nghiệp xấu ác; khi quả báo đến mới vỡ ra thì cũng đã quá muộn rồi./.

(Đây là câu chuyện nhân quả có thật tại chùa Ba Vàng. Tên các nhân vật đã được thay đổi)

Kính mời quý vị và các bạn đọc thêm những câu chuyện nhân quả có thật tại chuyên mục: Chuyện tâm linh có thật

Xem thêm:
Từ Bình Định về Ba Vàng chữa khỏi bệnh vong nhập
Phương pháp thần kỳ chữa khỏi bệnh đau bụng dưới mà bệnh viện bó tay

273 lượt xem
23/12/2019

Bình luận