“Mẹ cút đi… con ghét mẹ… con hận mẹ…”
Từng câu nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Đó là con tôi, là đứa con mà tôi yêu thương và bao bọc nhất.
Con trai tôi – Hoàng Long, năm nay đã 10 tuổi tròn, và cũng là đứa con duy nhất của hai vợ chồng tôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn dành tình thương yêu đặc biệt cho con, bởi đó là sự kết tinh tình yêu của hai vợ chồng tôi, cũng là đứa con mà tôi dứt ruột sinh ra. Cuộc sống của gia đình tôi cũng được gọi là giàu có nên con tôi từ vật chất đến tinh thần không hề thiếu bất cứ thứ gì. Nhưng… cuộc đời của gia đình tôi đã trở nên thật bi đát.

Năm con 5 tuổi, bỗng trở nên lầm lì, không nói một lời nào khiến gia đình tôi tưởng bé bị câm nhưng không phải. Về sau, bé biết nói nhưng nói rất ít, thường thu mình vào một góc nhỏ trong phòng, không muốn tiếp xúc và gặp gỡ với bất kì ai. Mỗi lần ở trong phòng một mình, bé thường hay khóa trái cửa lại và đập phá đồ đạc trong phòng khiến gia đình tôi rất hoang mang và lo sợ. Gia đình nghĩ cháu bị vấn đề về trầm cảm, tự kỷ nên ngay lập tức đã đi đến bệnh viện, gặp các bác sĩ tâm lý để khám, tư vấn và điều trị. Nhưng suốt cả một khoảng thời gian dài điều trị không hề có một chút tiến triển nào.

Phải Đến Khi Nào Hai Mẹ Con Tự Giết Nhau Mới Dừng!
Bé thường thu mình vào một góc nhỏ trong phòng, không muốn tiếp xúc và gặp gỡ với bất kì ai

Năm con 7 tuổi, mỗi lần đi ra ngoài, nó thường ngó nghiêng, mắt đảo xung quanh và hay bất ngờ nhìn ra phía sau, bằng vẻ mặt rất sợ hãi. Con có cảm giác như có ai đó theo dõi mình và muốn truy sát mình, mặc dù tất cả những người bên cạnh con đều cảm thấy không có vấn đề gì. Điều đó càng khiến con thu mình lại như một đứa trẻ tự kỷ, thậm chí còn kinh khủng hơn thế nữa.

Năm con 8 tuổi, vào một ngày đi học về, con tự khóa trái cửa và nhốt mình trong phòng nửa ngày. Vì quá lo lắng, gia đình cố gắng tìm cách để mở cửa vào phòng, đến lúc vào thì thấy con đang nằm đó với một vũng máu trên cổ tay chảy xuống sàn nhà lạnh buốt. Thời khắc ấy, nhìn vết dao cứa sâu trên tay con, tôi cảm tưởng như mình đã mất con rồi. Con của tôi – một đứa bé 8 tuổi lại có thể tự tử không rõ nguyên do. Gia đình tức tốc đưa con vào bệnh viện, cũng may có thể qua khỏi. Từ đó trở đi, chúng tôi để những đồ vật sắc nhọn tránh khỏi tầm nhìn của con. Tôi sợ mình sẽ đánh mất con một lần nữa.

Năm con 9 tuổi, sau một đêm ngủ dậy, con nhìn tôi bằng một ánh mắt oán hận, căm thù. Ánh mắt nó đỏ ngầu, chứa trong đó là biết bao nhiêu sự uất ức, thống khổ, bi thương. Nhìn ánh mắt ấy của con, tôi giật mình, chỉ muốn ngay lập tức né tránh và chạy trốn, vì nó quá đáng sợ. Rồi dần dần từ đó, con hay cáu gắt với tôi, mắng tôi một cách vô cớ. Tôi nhẹ nhàng nói chuyện với con nhưng đáp lại tôi vẫn là ánh mắt căm phẫn. Nhiều lúc bất lực đến khó chịu, tôi quát mắng lại con mình để nó đối xử một cách nghiêm túc với tôi. Nhưng không, nó lao vào đánh tôi, bóp cổ tôi và đuổi tôi đi ra khỏi phòng, đuổi tôi tránh xa tầm mắt của nó. Có những lần, nó cắn tôi đến nỗi mu bàn tay rướm máu. Cả gia đình ai cũng ngạc nhiên và bất ngờ trước thái độ của con đối với tôi. Tôi không hiểu vì sao, cả gia đình không hiểu vì sao. Trong gia đình, con vẫn bình thường với những người thân khác, riêng chỉ có mình tôi là con dùng sự oán hận, uất ức để đối xử.

Sự việc đó đã xảy ra suốt 2 năm qua. Không ai có thể ngờ một bà mẹ 33 tuổi cùng đứa con trai 11 tuổi lại có thể xảy ra xung đột lớn suốt 2 năm mà không vì bất cứ lí do gì. Tôi rơi vào trạng thái đau khổ, chỉ biết khóc và khóc suốt ngày. Mỗi lần con tôi đánh vào người tôi, hay cắn lên da thịt tôi, tôi khóc không phải vì thể xác, mà bởi vì nỗi đau trong lòng quá lớn.

Vào một ngày cuối tháng 11 năm Mậu Tuất, em họ tôi gửi cho tôi xem một video với tiêu đề “Duyên Nghiệp Của Hai Mẹ Con” do Cô Phạm Thị Yến ở chùa Ba Vàng trạch giảng. Vì tò mò, tôi mở vào xem. Sau khi xem xong, tôi vỡ òa bật khóc và thốt lên rằng: “NHÂN QUẢ”. Và từ hôm đó, tôi bắt đầu tìm hiểu về chùa Ba Vàng. Sau một thời gian tìm hiểu và tu tập theo sự hướng dẫn của nhà chùa, cuối cùng tôi cũng biết được nhân duyên vì sao kiếp này con tôi lại trở nên như thế và vì sao con tôi lại oán hận tôi đến như vậy.

Trong Một Kiếp Quá Khứ Xa Xưa…

Minh Nhật (xin cho phép tôi đặt tên như vậy để dễ hiểu) là một cậu bé mới chỉ 6 tuổi. Cậu bé được sinh ra trong một gia đình giàu có nhất vùng. Bố mẹ cậu cả ngày bận rộn với công việc, người thì làm thương nhân đi buôn bán xa nhà, mấy tuần mới có thể về nhà một lần; người thì quản lý cả mấy xưởng gỗ, cả ngày đầu tắt mặt tối, đến khi trời tối mịt mới trở về nhà. Cũng chính vì như vậy, họ giao Minh Nhật cho hai cô vú nuôi – là hai người phụ nữ cũng khá trẻ ở trong làng, về nhà họ chăm sóc cho Minh Nhật.

Chăm sóc cho Minh Nhật cũng không quá khó, vì cậu bé rất ngoan ngoãn và nghe lời. Sự đáng yêu của cậu bé khiến ai nhìn vào cũng không khỏi trầm trồ khen ngợi. Nhìn hai cô vú nuôi chơi đùa và chăm sóc cho con trai của mình, bố mẹ Nhật cũng khá yên tâm để lo chuyện làm ăn ở bên ngoài.

Hằng ngày, hai cô vú nuôi chỉ có nhiệm vụ vệ sinh cá nhân cho cậu bé, cho cậu bé ăn uống và vui chơi cùng cậu bé. Khi có thầy đồ dạy chữ được bố mẹ bé thuê về để dạy học cho bé thì hai cô lại được ngồi nghỉ ngơi. Nói chung, công việc chăm sóc bé cũng quá nhàn rỗi. Chẳng những thế, ông bà chủ còn chi trả tiền lương cho hai cô cũng quá hậu hĩnh so với công sức mà hai cô bỏ ra.

Thời gian cứ thế trôi qua, tình cảm của hai cô vú nuôi dành cho cậu bé cũng cứ thế mà lớn dần lên. Đồng thời, bố mẹ cậu bé cũng tin tưởng tuyệt đối vào hai cô vú nuôi này. Nhưng quả thật, không điều gì có thể ngờ tới…

Vào Một Ngày Đẹp Trời…

Có một người đàn ông lạ mặt đón đường hai cô vú nuôi khi họ đi chợ về. Hai cô hoảng sợ định chạy nhưng người đàn ông ấy nhanh chóng rút ra một số tiền giơ đến trước mặt hai cô:
– Tôi không có hại hai cô. Nếu hai cô làm theo yêu cầu của chúng tôi, số tiền này sẽ thuộc về hai cô.
Hai cô vú nuôi nhìn số tiền trong tay người đàn ông, mắt sáng quắc lên, trong lòng có chút hoài nghi rồi hỏi:
– Rốt cuộc, ông là ai? Và ông muốn chúng tôi làm gì?
Người đàn ông kia cười nhếch môi và nói:
– Tôi là ai, các cô không cần biết. Tôi chỉ cần các cô xử lý sạch sẽ đứa con của gia đình nhà chủ các cô, thì các cô sẽ được hưởng hoàn toàn số tiền này!
Hai cô vú nuôi hoảng hốt nhìn nhau rồi đồng thanh lên tiếng:
– Không thể như thế!
Người đàn ông kia lại tiếp tục cười:
– Tôi cho hai cô thời gian suy nghĩ rồi trả lời cho tôi.

Phải đến khi nào 2 mẹ con tự giết nhau mới dừng
Người đàn ông và hai cô vú nuôi

Hai cô vú nuôi đứng đó lặng im. Họ nghĩ về thân phận nô lệ của họ, rồi lại nghĩ đến tương lai. Nếu hại cậu chủ, hai cô sẽ rất cắn rứt lương tâm, vì gia đình họ đối xử với hai cô quá tốt. Nhưng nếu không làm như vậy, thì có lẽ cả đời hai cô chỉ có thể đi làm nô lệ, hầu hạ và phục vụ cho người khác chứ không bao giờ có một số tiền lớn như người đàn ông kia đang cầm. Có lẽ, đó là một người có mối thù khá sâu sắc với gia đình nhà ông bà chủ nên mới tìm mọi cách để hãm hại gia đình như thế.

Sau một hồi suy nghĩ, hai cô quyết định nhận số tiền ấy và làm theo yêu cầu của người đàn ông kia.

Kể từ hôm đó, trở về nhà, hai cô vú nuôi mặc dù bề ngoài vẫn tỏ ra chăm sóc cậu bé, nhưng thực chất đã bị số tiền lớn kia che mờ mắt. Hai cô bắt đầu lên kế hoạch để hại chết Minh Nhật, bằng cách trộn lẫn thuốc độc vào thức ăn cho cậu bé, nhưng với liều lượng rất ít, không thể chết ngay được, vì sợ gia đình cậu bé sẽ phát hiện ra. Cứ thế, hằng ngày, người thì nấu thức ăn rồi cho thuốc độc vào, người thì dụ dỗ cậu bé ăn uống một cách ngon lành. Cả gia đình họ không ai phát hiện ra những âm mưu cay độc của hai cô vú nuôi. Lượng thuốc độc cứ thế mà dần dần ngấm vào trong cơ thể của cậu bé, không thể lấy mất mạng ngay lập tức nhưng cũng khiến cho cậu bé bắt đầu bị tê liệt các hệ thần kinh và não bộ, trở thành một người không bình thường, ảnh hưởng đến trí tuệ.

Phải đến khi nào hai mẹ con tự giết nhau mới dừng
Hai cô vú nuôi mặc dù bề ngoài vẫn tỏ ra chăm sóc cậu bé, nhưng thực chất đã bị số tiền lớn kia che mờ mắt

Một thời gian rất lâu sau đó, bố mẹ Minh Nhật phát hiện ra con trai mình có những biểu hiện không bình thường, đầu óc không hề tỉnh táo, liền vội vàng tra hỏi hai cô vú nuôi thì hai cô từ chối trách nhiệm và nói rằng không biết chuyện gì xảy ra. Hai vợ chồng họ đau khổ vì con trai, tìm đủ mọi cách để cứu con, vì đây chính là đứa con mà họ yêu thương nhất. Họ đã chạy chữa cho con ở khắp mọi thầy lang, thầy thuốc giỏi ở các vùng nhưng đều không có chút nào thuyên giảm. Tài sản của nhà họ vì chữa bệnh cho con cũng dần dần cạn kiệt đi, rồi đến lúc phá sản. Cả gia đình thống khổ vô cùng, rơi vào con đường cùng cực. Còn cậu bé, lúc nào cũng bị lượng thuốc độc đang ngấm sâu trong cơ thể hành hạ ngày đêm, đau đớn triền miên. Đến năm cậu bé 12 tuổi, cũng là lúc gia đình phá sản, thì cậu bé chết, chết trong đau đớn và tủi nhục, mang theo nỗi uất hận hai cô vú nuôi kia.

Hai cô vú nuôi sau sự việc đó, nhận số tiền lớn của người đàn ông lạ mặt rồi cao chạy xa bay. Họ không hề nghĩ đến ân tình của gia đình ông bà chủ, không hề nghĩ đến tình thương đối với cậu bé Minh Nhật 6 tuổi nhỏ bé, cũng không hề nghĩ đến nỗi đau mà cả gia đình họ đã trải qua trong suốt khoảng thời gian dài cùng cực như thế.

Phải Đến Khi Nào Hai Mẹ Con Tự Giết Nhau Mới Dừng!

Theo quy luật của thời gian, tất cả mọi người trong kiếp ấy đều lần lượt từ bỏ cuộc đời và tái sinh vào các cảnh giới khác nhau. Hai cô vú nuôi trong những kiếp về sau, vì có làm các việc thiện lành nên kiếp này đủ phúc được sinh ra làm người. Đó chính là hai mẹ con tôi bây giờ (tôi và Hoàng Long). Trong kiếp xưa, tôi là người phụ nữ đã cầm thuốc độc và nấu vào thức ăn, còn Hoàng Long là người trực tiếp cho cậu chủ uống thuốc độc. Theo oán đối trong kiếp xưa, mà nay hai mẹ con tôi đủ nhân duyên về một gia đình và phải trả quả báo vì kiếp xưa đã vong ân bội nghĩa, vì ham mê tiền bạc nên đã nhẫn tâm giết hại người khác.

Ngày xưa, hai chúng tôi thông đồng để hại chết cậu bé kia, thì bây giờ, hai chúng tôi là mẹ con, nhưng sẽ tự căm hận nhau và tự giết nhau. Rồi dần dần lớn lên, con trai tôi sẽ không được tỉnh táo và bình thường như mọi người. Lúc nào, nó cũng sẽ oán ghét, căm hận tôi không vì một lý do gì, khiến tôi chịu nhiều nỗi đau khổ, cảm nhận được nỗi đau như cha mẹ của của cậu bé Minh Nhật ngày xưa. Đến khi tôi không chịu nổi được sự đối xử của con trai tôi, tôi và con trai sẽ mắng chửi nhau, cả hai người đều oán ghét nhau, chỉ cần nhìn nhau thôi cũng muốn đối phương biến mất khỏi cuộc đời mình. Nếu không tu tập, sau này tôi và con trai xảy ra nhiều xung đột, cao trào là con trai sẽ cắn vào cổ tôi cho đến chết. Còn con trai tôi, sẽ vì không tỉnh táo mà vô tình uống phải thuốc độc rồi cũng tự kết liễu cuộc đời của mình. Hai mẹ con – cũng là hai kẻ thù – tự giết hại lẫn nhau – đó chính là quả báo đau khổ nhất mà hai mẹ con tôi sẽ phải trả giá cho những hành động của mình trong kiếp xưa.

Từ đây, tôi càng tin sâu hơn vào nhân quả, và suy ngẫm về cuộc đời mình: “Quả thật, chết không phải là hết. Nhân gieo ra thì chắc chắn sẽ phải gặt lấy quả báo. Vậy tại sao mình lại không sống tốt hơn?” Những ngày sau đó, tôi vẫn tiếp tục tu tập theo sự hướng dẫn của Chư Tăng chùa Ba Vàng để sám hối và khiến chuyển hóa nghiệp ác này. Từ đó tôi có một niềm tin mãnh liệt luôn chực chờ trong lòng: Nhất định, con trai tôi sẽ khỏi bệnh!

(Đây là câu chuyện nhân quả có thật tại chùa Ba Vàng. Tên các nhân vật đã được thay đổi)

Ban Quản Trị

Xem tất cả các bài

Thêm bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *